HỜN GHEN
Em về thăm lại vườn cau
Rêu phong trải bước bạc màu vôi xưa
Ai làm cách đọt gió bừa
Cầu ngang lơ lửng anh chừa cho ai
Đầu làng nở một cành mai
Cho anh ngơ ngẩn tháng ngày quên ăn
Mạn thuyền vỗ nhẹ lăn tăn
Buông câu mái đẩy sóng dằn cuốn đi
Dòng sông bao cuộc chia li
Ruộng thưa ai cấy lúa mì hờn duyên
Chim chiều tủi phận thuyền quyên
Bẻ đôi cánh ước mà tuyên thệ lời
Nguyện lòng để biển chơi vơi
Cho cau héo úa cho đời thêm xanh
Băm cho một mối trầu lành
Đem xay đem giã cho thành sóng thiên
Chôn luôn nỗi nhớ vô biên
Dìm cho chết ngộp định tiền của ai
Thiêu tan cái sắc nhành mai
Xem nàng còn có trang đài anh yêu
Chiều chiều ra ngắm cô liêu
Gạt tàn nhung nhớ để dìu bước ta.
MẸ TÔI
Con cò mỏi cánh triền đê
Em ra gánh phụ lối về đường xa
Cò ơi bao tuổi đã già
Cong lưng cày cấy về mà đổi cơm
Các con đợi mẹ tối om
Cò ta vẫn mãi lom khom gánh chiều
Thiêng liêng tình mẹ thương yêu
Bước chân khập khểnh vai nhiều nỗi lo
Hò ơ thương phận con cò
Dang đôi cánh mỏng mưa to chống trời
Gian nan vất vã một đời
Bão bùng sóng gió tả tơi cánh mềm
Che con khỏi ướt từng đêm
Ru cho ngoan giấc đi tìm mồi ngon
Đem về mớm lại cho con
Dẫu đen gót ngọc dẫu mòn cạn hơi
Mẹ cho con cả một đời
Thắp bao hy vọng khung trời ước mơ.
THƯƠNG RỒI SAO QUÊN
Ngày xưa ta bé chưa yêu
Mù mờ cái chữ liêu phiêu sóng tình
Chợt khi bắt gặp bình minh
Chạm tay lồng ngực biết mình cảm ai
Chữ thương lên giấy vẽ hoài
Chữ yêu nguệc ngoạc trúc mai méo tròn
Tim ai ta vẽ bằng non
Tim ta bé lại nằm tròn đỉnh kia
Cái hôm ra ngắm trăng khuya
Thấy ai nuốc mất …tim lìa khỏi đời
Băng hà nỗi nhớ chơi vơi
Ta đem đóng cọc nhét cơi trầu già
Bãi tình là của riêng ta
Băng tâm một khối dẫu là mộng thôi
Hờn tình đưa võng lên nôi
Kẽo cà kẽo kẹt thương rồi sao quên.
__________________________________________











