NỤ HÔN
Cho Ngân
Ngào ngọt quá
Bờ môi em dịu dàng hương thiếu nữ
Có chút vị cà phê nồng nàn
Ngấm giữa môi anh…
Và phút chốc
Em ơi anh chẳng thể
Tìm thấy mình trong triệu giọt hương tan…
Anh mất dạng trong mặn mòi vị biển
Làn môi em đằm thắm kiêu sa
Tinh khôi quá ngọt lành giọt sương sớm
Anh bỗng trong veo khi môi khẽ chạm vào!..
Có ngọn gió hớ hênh quên khép lại
Túi hương hoa của trời đất, phút này
Để chín mọng những tế bào xúc cảm
Anh chảy tràn trên bờ môi nhỏ mê say…
9/8/2012
TIẾNG HÁT TRÊN CÁNH SÓNG
"Lạy mẹ con đi ”*
câu hát ấy chiều nay tan trong gió
hòa âm cùng tiếng ghi ta người thủy thủ
cây ghi ta vết đạn găm đầy, nát tươm quá khứ
một ngày không chiến tranh!..
Một ngày không chiến tranh
biển dậy cơn sóng dữ
tiếng hát ngân nga của linh hồn những người thủy thủ
loang ra…loang ra…
vọng giữa mênh mông
có nỗi nhớ 24 năm đau đáu
chưa kịp cất thành lời - nghẹn thắt vầng trăng
có nỗi nhớ rụng vào hư không
nức nở Gạc Ma một ngày đẫm máu
lời yêu ủ vào hơi sương
lời yêu trôi theo hồn sóng…
lộng biển chiều nay gió
chiến tranh không ghi ngày!...
Một ngày không chiến tranh
những ánh mắt lăm lăm đói từng ngụm sóng
khát ngụm dầu thô của con bò ăn tạp
"con bò quên nhơi cỏ đồng nhà…”
con bò đổi tính
con bò giở chứng
con bò thèm gặm đất phù sa!...
Câu hát ngân nga
hồn thủy thủ ngồi trên ngọn sóng
vẫn cây ghi ta rách tươm lòng mẹ già chai lặng
khẩu Aka hướng về mũi đạn phía khơi xa…
13/8/2012
VẦN THƠ TÌNH VÀ CHIẾC BÓNG
Tôi khoác nỗi ăn năn lên vết môi mình
Nhầy nhụa những ảo hư danh vọng
Tôi bỏ quên cọng rơm gầy thô ráp
Giấu những mùa nứt nẻ cơn mơ
Mẹ oằn mình gánh lo toan qua màu thời gian run trên cọng tóc
Hạt thóc lép khó nhọc
Ngân nga hát ru vần thơ tình - tôi - rơi…
Tôi quay lưng úp mặt với cuộc đời
Để mục rỗng thằng tôi - mục rỗng
Và ve vuốt ánh nhìn vô cảm
Tôi dần mất dạng - trước bóng tôi!
Có một ngày người ta khâm liệm tôi
Bằng những hợt hời như tôi đã từng ném vào đời điều tương tự
Tôi mê lạc bơi trong ngôn ngữ
Uống cạn những vô tư để tha hóa chính mình…
Con sẻ nâu rinh hạt thóc vàng
Cần mẫn
Chúng hiểu những điều khó nhọc
Hót vang ngày
Tôi ru điều mông muội
Vần thơ tình hương say!..
Có giọt mắt nào đăm đắm nhìn tôi
Có cánh tay nào run trong tuyệt vọng
Có những tiếng thì thầm rên rỉ
Tôi úp mặt vào vô thanh
Uống cạn mình.
Mất dạng!...
Có một ngày lương tâm nguyền rủa chiếc bóng
Chiếc bóng tự đánh mất mình
Trốn biệt giữa vô thanh!...
16/8/2012












